[Hoa vẫn nở giữa tháng năm cô đơn]

Thứ Năm, 31 tháng 12, 2015

Thôi có còn gì nữa đâu




 những đau lòng trong em biết đến bao giờ mới nguôi ngoai.
Em đã luôn nghĩ sẽ đến bên anh, lại, theo một cách khác, theo một cách hạnh phúc hơn, không phải là áp lực cho anh. Em chỉ mong anh cho em thời gian để cố gắng
Anh coi em là một trong những sự lựa chọn, cô ấy nói anh phải chọn lựa, anh chọn cô ấy.
Còn gì có thể giết trái tim em nhanh hơn nữa không?
Một người anh gặp 1 tháng, anh có thể đưa ra để cân đo, và còn xót xa hơn, anh đã chọn cô ấy.
Còn gì để nói với tình yêu xưa? còn gì mà xót thương? còn gì để mà đau đớn nữa đâu?
Nhìn lại quãng thời gian đi qua, em không còn biết mình có nên đau đớn vì một người như anh...
Em tự hỏi người mà em từng yêu, từng muốn nắm tay đi hết cuộc đời đây sao? Người dễ dàng lao vào kẻ khác, lao vào cuộc vui mới khi nói lời chia tay chưa đầy vài hôm?

Em chưa bao giờ có thể nghĩ mọi thứ lại ra đi như vậy, em cứ cố gắng nắm chặt cái ly đã vỡ để rồi những mảnh thủy tinh cứa em đau đớn, bây giờ em biết có những thứ mình phải buông bỏ.. Em thật sự không thể chịu nỗi sự thật đó, sự thật chúng ta chia tay vì một lí do như vậy.
Em muốn xóa đi một đoạn kí ức, cái ngày anh nói với em sự thật, tại sao em đã chấp nhận sự lừa dối của anh, để cuối cùng em nhận lại cũng là những điều dối trá. Trong em sẽ không còn đoạn kí ức đó nữa, em đã ngồi xem lại từng kỉ niệm về anh. Vẫn tự hỏi có thật đây là anh không? Người em yêu, người em sẵn sàng đi theo không chút băn khoăn? Kí ức xưa, xin trả lại thời gian.

Ừ thôi em về, chiều mưa giông tới
Bây giờ anh vui, hai bàn tay đói
Bây giờ anh vui, hai bàn chân mỏi
Thời gian nơi đây

Bây giờ anh vui, một linh hồn rỗi
Tình yêu xứ này
Một lần yêu thương, một đời bão nổi
Giã từ giã từ
Chiều mưa giông tới
.....

Thứ Bảy, 19 tháng 12, 2015

{...}

"Sao em thương mãi thế
Ngây ngô đến dịu dàng
Vết chân chim ta giữ
Nhàu bên trời đông sang"
-Nồng Nàn Phố-




Bằng cách nào đó, em vẫn lục tìm ra anh, cô ấy. Em biết anh vui mà sao anh dấu, em biết anh hạnh phúc, sao để riêng em buồn.
Em ủi chiếc áo sơ mi cho một người khác, không phải anh, sao em thấy lòng lại xót xa đến vậy? Sao trước đây em lại thế, chưa một lần ủi cho anh được chiếc áo tử tế, chưa một lần nấu cho anh một bữa ăn thật ngon như cô ấy bây giờ? Vậy có cớ gì để mà em ghen với cô ấy?

Em đã làm mọi thứ, mọi thứ chỉ để quên anh thật nhanh, chỉ để làm cho mình trống rỗng nhất có thể.
Để lòng mình trơ đi, vậy mà sao nỗi đau em vẫn cảm nhận rõ đến vậy, chỉ cần em nhắm mắt lại, em còn có thể ngửi được mùi của kỉ niệm.

Anh ở bên cô ấy có đau đớn như em, như em đau khi ở bên một người khác, em thấy mình trơ trụi.
Anh ở bên cô ấy có hạnh phúc như em, như em đã từng hạnh phúc khi ở bên anh?

Làm sao em có thể xóa mọi thứ, làm sao để em không tìm ra anh nữa.