[Hoa vẫn nở giữa tháng năm cô đơn]

Thứ Ba, 15 tháng 11, 2016

Người xa xưa

 Anh, em đã biết rằng có những điều tốt đẹp vĩnh viễn qua đi không bao giờ trở lại như em hằng mơ.
Con mèo nhỏ ngày nào đã mãi rời xa vòng tay người xưa.



Thứ Ba, 26 tháng 4, 2016

Tiểu Bạch

Little snow white
Tiểu bạch
Con tên là Tiểu Bạch vì Papa rất thích TB trong truyện tàu. Sở thích của con là chơi với kẹo nên Papa hay thủ trong túi những viên kẹo gừng để nịnh tb. Có một hôm mẹ Heo dọn phòng thấy gầm tủ TV toàn là kẹo gừng, cô nàng đã giấu rất nhiều kẹo gừng trong gầm tủ:)) Con rất thích những cái quần Jeans của Papa, bởi vậy cứ thấy Papa là con leo lên leo xuống cái chân dài thoòng loòng như cái trụ cào móng của con:)
Nếu như bạn yêu một con vật nó sẽ yêu lại, câu này có vẻ không đúng trong trường hợp TB vì mẹ heo càng yêu con càng chảnh, thay vào đó vì TB rất yêu và nịnh Papa nên Papa đã yêu lại con, Papa chưa bao giờ ngủ cùng một con mèo nhưng đã để cho TB ngủ trên người:)))
Đôi lúc tôi thấy mình quá giống một con mèo, lúc người ta chăm chút quan tâm thì rất khó chịu, ngó lơ, nhưng người ta quay đi thì chạy tới dụi vào chân.
Loại mèo đôi khi cần được âu yếm, vuốt ve và cả nịnh bợ, nhưng hầu hết thời gian chúng thích được tự do một mình...phơi nắng, ngủ, ngắm nghía mọi thứ xung quanh mà không muốn ai làm phiền cả.../nhưng cũng có khí tỉnh dậy không thấy ai bên mình chúng lại gào lên kiếm tìm, quá đỗi cô đơn. Đôi lúc vì quá cô đơn mà chúng bỏ bạn đi, không phải vì không yêu bạn nữa, đơn giản chỉ vì chúng không chịu được khi ở bên một người mà vẫn thấy trống rỗng....theo bản năng, chúng lại lang thang...
Tôi đã đi, dẫu biết trong lòng quá nuối tiếc những cảm xúc ngọt ngào, nhưng tôi thích đứng từ xa ngắm nhìn thôi, không muốn chạm vào, không muốn làm sống lại những chuyện xưa. Bỏ lại hình ảnh cô mèo nhỏ bên anh, bỏ lại balcon với những cây hoa không biết có cô gái nào đến chăm không nữa, bỏ lại cả những ngày đông rét mướt chìm trong mưa phùn, bỏ lại hương hoa sữa làm tôi say sẩm, bỏ lại dáng anh gầy gò liêu xiêu với những chiếc áo sơ mi mà tôi không phân biệt nỗi cái nào là cái nào. Tôi đi, chẳng mang theo gì, anh ở lại chắc là buồn lắm với những kỉ niệm, với hình bóng cô gái xưa tóc ngắn, với những vật nhỏ nhặt của tôi, với bức tranh tôi vẽ tặng anh, với cái khăn len tôi ngồi đan gần hết mùa đông mới xong cho anh quàng khi đông sắp hết. Với cả những lần tôi giận dỗi im bặt trong căn phòng đen ngòm. Với cả cây tigon đã chết, cây sen đá bạc màu, cây hoa phấn bốn mùa cứ phát hạt lên cây và những bản nhạc Trịnh mở suốt đêm.
Tôi chẳng mang theo gì, chỉ có một bài thơ nhờ anh viết vô cuốn sổ nhỏ xíu, anh nói cô gái trong bài thơ ấy rất giống em, khó hiểu giống em, thơ mộng giống em, kì quặc cũng giống em.
Hai đứa mình đã từng ôn lại những ngày đầu tiên anh "theo đuổi" em rồi cười như trúng gió, là lần đầu tiên anh gọi điện cho em và..nói lắp, giọng rung như lên cơn sốt. Là lần đầu tiên anh to tiếng với em vì em không trả lời điện thoại. Là lần đầu anh đón em ở sân bay và tới trước cả giờ em ra sân bay, anh ngồi bên em, em thấy rõ anh run như thế nào. và cả lần đầu tiên chúng ta chạm vào nhau mà anh hồi hộp đến nỗi để lạc cả giọng đi. em một cô gái nhỏ chưa đầy 43 kí biến thành một phù thủy trong cuộc đời anh, đáng sợ như vậy đó...
Em đã thôi hờn khi nghĩ đến có một cô gái khác đến bên cạnh anh, em đã thôi mất ngủ vì anh, đã thôi thức dậy nghĩ đến anh, đã thôi thích một người mặc áo sơ mi màu grey. Từ một sớm mai nào đó, em đã thôi như vậy, chẳng bởi một lí do nào.
Anh lại nói anh thấy buồn vì em không còn đau lòng hay trách giận anh nữa.
Em đã bỏ đi, lang thang như một con mèo, nhưng không còn là con mèo con nữa, em là một con mèo già đã quên hết chuyện xưa.

Thứ Năm, 14 tháng 4, 2016

Em ốm nhưng em ổn

Em ốm.
Anh có biết là em đã qua tuổi cần ai đó an ủi khi ốm? Em không còn tủi thân khi ốm mà không ai bên cạnh. Em biết cuộc sống của em quan trọng hơn tất cả những điều đó. Em biết cần phải làm đẹp mỗi ngày, khỏe mạnh mỗi ngày, vui vẻ mỗi ngày, ăn ngon mỗi ngày cho bản thân mình trước hết.
Và em ốm la liệt, chỉ có con mèo nằm bên lâu lâu kiểm tra em còn thở hay tắt!
Ở đâu ra anh nhắn một tin nhắn thăm dò: em có khỏe không.
Nếu như trước đây anh không-quá-bận để trả lời tin nhắn của em thì bây giờ em cũng sẽ hậu chia tay văn minh mà trả lời lại, là em khỏe, em ổn, em vẫn còn sống đây. Nhưng tiếc thay cho chúng ta, cho anh, cho em không có một chia tay văn mình nào ở đây cả. Và anh- tốt nhất không nên/không còn/ không đáng làm rung động lại mặt hồ phẳng lặng bằng bất kì một hòn sỏi nào cả. Sẽ không có bất kì một gợn sóng, một tiếng động nào đối với một mặt hồ chết. Nên đừng thăm dò vô ích.
Thật khó để làm rung động lại một cô gái đã biết tự yêu bản thân mình, biết tự chăm sóc mình khi ốm đau, biết giá trị thực sự của cuộc sống độc thân.
Chào anh, lần nữa, hãy để anh đẹp trong kí ức của em, anh bây giờ ra sao em không bận tâm. Nếu không thì em cũng mang tất những kí ức đó vứt đi thôi à. Còn em, có đẹp hay xấu trong kí ức của anh bây giờ cũng không thành vấn đề với em đâu.

Thứ Bảy, 12 tháng 3, 2016

Tháng năm- Hoa mặt trời nở

Có góc nào bình yên trong tim bạn....mà không ai có thể xâm phạm tới?


 “tìm thấy nỗi nhớ từ mỗi chiếc lá”
Sáng chủ nhật ở May bình yên lắm, một chiếc lá rơi cũng làm xao xuyến cả vạt nắng vàng...








Thứ Sáu, 12 tháng 2, 2016

Thứ Sáu, 1 tháng 1, 2016

"Hay mình khóc một lần cho quên hết"

Tôi nhớ những ấm áp người đã trao cho tôi, giờ mang trao cho một cô gái khác, có lẽ vẫn si tình như vậy, hay hơn thế nữa. Có lẽ lòng người không còn chỗ nào cho sự xót xa. Tôi biết mình nên làm gì, ngoài việc nhìn người hạnh phúc. Nhưng sao trái tim nặng nề này, vì quá đau đớn mà không thể bước đi.

Tôi chưa thể chấp nhận sự thật, dẫu nó vẫn diễn ra


Hôm đó tôi đã khóc ướt hết một cánh tay áo của bạn, bạn không hỏi gì, không bao giờ hỏi gì, như bạn đã hát tặng tôi:

"Hay mình khóc một lần cho quên hết
Như sỏi đá khôn nguôi đợi cánh buồm"

hôm đó Tôi nghĩ mình đã khóc cạn nước mắt rồi
vậy mà bây giờ tôi vẫn muốn tìm một chỗ ngồi khóc, muốn mượn một bờ vai, muốn nhờ một cơn mua giữa đầu mùa khô để cho tôi khóc...nhưng chẳng có cơn mưa nào, chẳng có giọt nước mắt nào được chảy nữa. Tôi đã từng quá yếu đuối, quá bi lụy, quá u sầu đến nỗi không còn nhận ra mình.
ngày mai, đóa hồng vàng vẫn nở, không vì ai, vậy mà tôi còn chưa biết phải thức dậy vì điều gì.

Thứ Năm, 31 tháng 12, 2015

Thôi có còn gì nữa đâu





Ừ thôi em về, chiều mưa giông tới
Bây giờ anh vui, hai bàn tay đói
Bây giờ anh vui, hai bàn chân mỏi
Thời gian nơi đây

Bây giờ anh vui, một linh hồn rỗi
Tình yêu xứ này
Một lần yêu thương, một đời bão nổi
Giã từ giã từ
Chiều mưa giông tới
.....

Thứ Bảy, 19 tháng 12, 2015

{...}

"Sao em thương mãi thế
Ngây ngô đến dịu dàng
Vết chân chim ta giữ
Nhàu bên trời đông sang"
-Nồng Nàn Phố-




Bằng cách nào đó, em vẫn lục tìm ra anh, cô ấy. Em biết anh vui mà sao anh dấu, em biết anh hạnh phúc, sao để riêng em buồn.
Em ủi chiếc áo sơ mi cho một người khác, không phải anh, sao em thấy lòng lại xót xa đến vậy? Sao trước đây em lại thế, chưa một lần ủi cho anh được chiếc áo tử tế, chưa một lần nấu cho anh một bữa ăn thật ngon như cô ấy bây giờ? Vậy có cớ gì để mà em ghen với cô ấy?

Em đã làm mọi thứ, mọi thứ chỉ để quên anh thật nhanh, chỉ để làm cho mình trống rỗng nhất có thể.
Để lòng mình trơ đi, vậy mà sao nỗi đau em vẫn cảm nhận rõ đến vậy, chỉ cần em nhắm mắt lại, em còn có thể ngửi được mùi của kỉ niệm.

Anh ở bên cô ấy có đau đớn như em, như em đau khi ở bên một người khác, em thấy mình trơ trụi.
Anh ở bên cô ấy có hạnh phúc như em, như em đã từng hạnh phúc khi ở bên anh?

Làm sao em có thể xóa mọi thứ, làm sao để em không tìm ra anh nữa.


Thứ Bảy, 7 tháng 11, 2015

Cơn Mưa Hạ

Từng hạt mưa nhẹ như tiếng đàn 
Tình gọi tình, vòng tay quá ngỡ ngàng 
Làn môi hôn rét căm trong đêm 
Tình như thoáng đưa ta vào vòng ái ân 

Nhạc gọi mưa hay mưa trút xuống đời 
Thành giòng lệ, thành đêm bão tố về 
Rồi từ đó cũng nghe trong em 
Lòng đổi mới, cơn mưa hạ về giữa đêm 

Lòng em đó rét mướt như muôn tiếng tơ 
Tình yêu hỡi, mãi mãi mong gì đón chờ 
Dù những đêm buồn đơn vắng 
Nhớ khôn nguôi chuyện đêm nay 
Cơn mưa hạ về bấp bênh 

Tình mong manh vừa tan lúc cuối ngày 
Đời mong manh sầu đau vẫn lấp đầy 
Giờ lặng lẽ bước chân lênh đênh 
Đường hò hẹn chốn đi về chợt vắng tanh

Trúc Hồ

Thứ Sáu, 6 tháng 11, 2015

Thứ Bảy, 15 tháng 8, 2015

Cafe Tàu lửa

Chùi ui, có cảm giác là được bé lại vô học lớp Totto-chan luôn đó. Mơ ước từ lâu của bạn Heo là được ngồi cafe trong cái toa tàu.
Mà yêu ĐL thiệt đó, yêu nhất là rừng thông và hoa dại, rồi yêu cả cái lạnh hoang vu của núi.
Yêu cả mấy cái quán mộc mộc cổ cổ của ĐL nữa.
Lần lên ĐL nhớ tới cô bé Sonata ở BL, cũng không xa lắm mà nghĩ con nhỏ này hem biết có chịu đi cafe tàu lửa hem nữa, cái thôi, nhớ ra nhỏ này thích rượu vang hông à, hem chơi:)) Bạn heo không có biết uống vang vọt gì trơn.






Lên ĐL ngắm thông lại nhớ tới Sơn Táp, "Sơn Táp nói cô rất thích núi, thích ánh tịch dương chiếu nơi chân núi, thích nghe tiếng thông reo và đọc sách"

Thứ Bảy, 11 tháng 7, 2015

Có còn nước mắt cho nhau?

Em đã chôn chặt mình trong nỗi im lặng bao lâu rồi


"Hãy khóc đi em cuối cuộc tình 
Còn đây những ngày buồn 
Hãy khóc hãy khóc đi em có còn gì 
Ngày thôi hết đợi chờ 

Hãy khóc hãy khóc đi em 
Hãy khóc hãy khóc khóc đi em 
Giòng nước mắt sẽ bay trong trời 
Làm cơn mưa rớt trên chăn gối 
Lời cỏ cây hát trên da người 

Hãy khóc đi em cuối cuộc tình 
Còn đâu những mặn nồng 
Hãy khóc hãy khóc đi em có còn gì 
Tình đã mất đường về 
Hãy khóc hãy khóc đi em 
Hãy khóc đi em."

Thôi mọi thứ hãy đi đi, cứ lại em ở đây một mình ôm nỗi xót thương cho con tìm khờ dại này, cho em khóc lần cuối cho con tim đớn đau này. 
Rồi em phải làm gì tiếp theo bây giờ? hả anh?

Chủ Nhật, 5 tháng 7, 2015

Cô Beo Beo

Dạo này mình ở nhà trồng rau, tưới hoa, cho con heo ăn, ngoài ra mình còn xem phim hoạt hình và …làm thơ. Tối chưa ăn cơm xong mình đã ôm con heo leo lên giường đi ngủ. Mùa đông trên núi lạnh thế, định ngủ nướng tí nhưng sáng nào con heo cũng ôm mặt mình la hét vào tai bắt dậy ko là nó tè lên giường, hic hic.
Nói về việc trồng rau thì mình gieo mấy ngày mà chưa thấy em nào lò đầu ra cả, chờ đợi thật chả có j thú vị. Còn mấy cây hoa vừa nhú nụ thì con heo đã ra vặt hết mang vào tặng…mình, hic~. Riêng có một bụi hồng vàng ở xa tầm với thì con heo ko vặt được nên nó nở đẹp quá chừng. À mà ngày nào cũng xem hoạt hình với con heo mà bị loạn mất rồi, suốt ngày thấy mèo với chuột bay lượn trong đầu như siu nhưn. Hôm qua trên Disney chanel chiếu lại Lion King, xem tới đoạn Bố Simba vì cứu Simba mà bị chết thì cả heo to heo con đều khóc, hứ hự hự. Còn việc làm thơ của mình dạo này tiến bộ hẳn, ngồi làm hẳn thơ lục bát chứ chả chơi để cho Trà My mang nộp cô. Đại để là về việc hoa cà phê, quả cà phê và nông dân đang thu hoạch cà phê cho nó hợp thời vụ, tính trích dẫn ra đây nhưng mình thật ra không muốn nổi tiếng nên thôi, hê hê. Ui chao, trông con heo mệt quá, cho nó ăn mà cực thấy bà, ai bảo heo ham ăn đâu trời, sợ nó xuống kí về mẹ nó cân không đủ lại bắt đền, ẹc. Mà thui nói tới đây mới nhớ phải đi cho con beo ăn thôi nó phá chuồng mất, ụt ịt.
6/12/2013






Lại kể về việc trồng rau. Hôm nay mình lại ra vườn cải tạo thêm hai luống đất nữa… phạt hết đám ngải cứu gầy còm, cây bầu đực và mấy cây cà chua ghẻ lở để trồng mấy thứ cây xinh xắn kinh tế hơn. Trong lúc j cuốc đất thì con heo lại chạy nhảy ngoài sân, j cuốc được một con june béo trông đen thùi lùi chả biết đầu đuôi ra sao, j gọi con heo: -Beo beo, con june này. Beo ta mừng rỡ chạy tới: con chune đâu j? Để Beo lấy cây chơi với nó. Thế là Beo lấy cây chơi với june, beo bảo: -để beo đi kiếm j đó cho con chune ăn ko nó chết mất. J bảo: Beo cho nó ra đất đi ko nó chết đó. Beo không biết làm sao để cho nó ra đất. J bảo: Beo cầm tay đi, cầm cây kèo nó chết giờ.*cười nguy hiểm* Thể là Beo thò tay cầm con june lên cười sung sướng. Cười xong con june nhảy lên ngoe nguẩy, Beo giật mình thả ra nhưng không khóc, Beo bảo: Giật hết cả mình. Ít ra beo cũng can đảm hơn j, j còn không dám đụng tay vào nó, he he.

12/2013






Khóm hoa mùa hạ
Nở trước nhà ta
Không hẹn mà gặp
Như là mưa bay



Hôm nay sau khi mượn cuốn "bê tô" của gì thì Beo đã mang ra ngồi đọc cho hai em bò sữa nghe, vì hai em còn nhỏ chỉ lo ngủ nên Beo lại đọc cho con Heo heo nghe. Con heo heo không biết có hiểu gì không nhưng cũng lim dim gật gù ra điều say sưa lắm, bởi thế giọng Beo đọc càng to hơn, lảnh lót vần điệu hơn. Đọc được lúc cô Beo mới sực nhớ, chạy vô hỏi j, j huệ ơi, con Bino là con đen hay con trắng?
j hết hồn, à, hiền triết Bino là màu trắng đó Beo.
Beo lại tròn mắt: hiền triết là gì hả j.
à, chính là mèo máy Doraemon thông minh đáng yêu của j đó:))
(Beo rất thích được gọi như vậy, khi đó Beo lập tức kêu méo méo)
Ngày nào beo cũng mượn một cuốn sách của j, ôm lấy, lật qua lật lại, dở hết trang này tới trang khác đọc đọc, mượn An-đéc-xen mà đọc truyện cổ tích Việt Nam, mở "bê tô" mà đọc nàng tiên cá, như thật.

1/7/2015

Thứ Ba, 16 tháng 6, 2015

"Nỗi im lặng phố khuya"

Em cũng có cái ích kỉ của riêng mình, em cũng có cái ghen tuông của riêng mình, nhưng em luôn không bao giờ nói ra được, không thể hiện được ra bên ngoài, bởi vậy mọi thứ cứ ngầm ngầm huỷ hoại cả tâm can làm bao điều yêu thương và niềm tin chết dần. Sau tất cả những đợt sóng lòng mà em vẫn cứ lặng im, mãi lặng im và em biết suốt đời sẽ như thế. Bởi thế em cần tha thiết một người hiểu mình ngay cả khi mình im lặng hoặc em sẽ chọn rời xa.
Cô độc luôn là cái tổ kén an toàn cho trái tim dễ tổn thương phải không.
























"Chỉ còn nỗi im lặng phố khuya, không gian dạ hương sâu thẳm
Từng tiếng chim đêm - khắc khoải vọng về.

Chỉ còn mênh mông gương hồ, hiu hắt soi những cây bàng lá đỏ
Chỉ còn mênh mông gương hồ, từng hàng cây góc phố - ngây ngô nhìn nhau.
Chỉ còn hơi ấm mối tình đầu - anh đi, có bao giờ nhìn lại
Chỉ còn em, còn em - im lặng đến tê người."

Thứ Năm, 30 tháng 4, 2015

Cỏ hoa tháng năm

Ban Mê mùa này nhiều nắng, nắng vàng ươm, đôi khi được tô thêm bởi những vòm hoa tím trời…
Vòng vòng qua đường Trường Chinh, Ngô Quyền những cây bằng lăng nở rộ, cánh hoa bay lả tả xuống lòng đường nghe man mác…





Lúc cánh hoa rụng xuống mới cảm nhận thật sự vẻ đẹp mong manh của nó

Thứ Hai, 6 tháng 4, 2015

Em




"Em à , em có biết rằng em - với những vết thương lòng , với những nỗi đau và thổn thức - luôn là người anh yêu nhất không em ?" 
-Lạc Phong-

Thứ Tư, 25 tháng 3, 2015

"Cuối Ngõ ấy là quán cafe quen"


Cho những ai yêu mến ngôi nhà xưa của làng quê Bắc bộ. Với những chiếc ghế tre cũ kĩ, giếng nước bên gốc cây lộc vừng toả bóng mát. Là hoa sen được cắm mộc mạc trong chiếc bình gốm, cúc hoạ mi tinh khôi, loa kèn trắng của nắng tháng tư…những loài hoa đặc trưng của bốn mùa Hà Nội.
Với những ca khúc Trịnh, Ngô Thuỵ Miên,…trong tiếng violin và guitar mộc mạc căn nhà bỗng trở nên gần guĩ hơn hết.
Có những lần tới đây, tôi với anh chẳng nói tiếng nào với nhau vì giận, chỉ có tiếng nhạc như soi vào lòng mỗi nguời nặng trĩu. Đi xa bỗng nhớ













Photos: https://www.facebook.com/cuoingocafe?fref=ts