[Hoa vẫn nở giữa tháng năm cô đơn]

Thứ Sáu, 23 tháng 8, 2013

Những ván cờ


Anh bảo anh thích nhất là ván cờ đầu tiên chúng ta đánh với nhau, khi heo đi những nước pháo và mã kết hợp rất sắc xảo mà khiến anh ban đầu cũng hơi lúng túng. Mặc dù sau cuộc thì heo thua thê thảm, Anh đánh đến mức mà heo không có thời gian để ngẩng mặt lên, chặn đứng cả hai con xe, chặt  mã và khiến heo hoang mang đến độ tưởng như mình đang là một đứa học chơi cờ, "chưa sạch nước cản". 
Bởi vậy từ ván thứ hai heo đánh như một đứa học trò tội nghiệp, cuối cùng, thở hắt ra, ngước lên nhìn anh cười vô vọng!
Sau này, anh nhận xét đó là nụ cười ...đến mức anh bị ám ảnh....
Có lẽ heo chưa gặp ai đánh đến mức mà heo bấn loạn đến thế, may sao sau này anh nói, đâu phải mình heo bị như thế đâu, nhiều người cao thủ cũng từng nói với anh câu đó rồi, bởi vậy heo mới có ý chí để lại xin anh được đánh nữa.
Rồi có lần, anh chấp heo một con mã, thật ra bình thường anh cũng đâu có thèm đánh con mã đó thì heo cũng tối tăm mặt mày rồi, rồi lần đó vì may mắn, heo đã thắng, một chiến thắng mang đầy hoài nghi đến nỗi anh phải phân tích cho heo thấy tại sao anh lại để bị thua, không thì heo đã đinh ninh là "bị" nhường. Có lẽ đó là chiến thắng duy nhất mà heo may mắn có được, được coi là niềm hạnh phúc nhất trong suốt thời gian ủ dột của tâm trạng.

Rồi một ngày, heo dạy cho anh đánh cờ vua, bởi heo muốn thử xem thật ra thì trong đầu anh, những mưu đồ, tính toán, những sự lường trước suy nghĩ của người khác đến đâu. 
Và ngay ván đầu tiên, heo cũng toát mồ hôi để đánh thắng anh, sợ anh!
Anh bảo, cờ vua nhiều nước quá, anh lường không hết nước. Nếu ngay ván đầu tiên của anh mà heo thua thì chắc heo hoảng mất, đến mức xong rồi là heo thở phào nhẹ nhõm....

Anh biết không, khi đánh cờ heo sợ nhất là tiếng cờ của đối phương, có nhiều người quen đánh ầm ầm, đánh miệng, đánh chân tay, điều đó làm heo vô cùng khó chịu nhưng anh thì không. Bàn tay thoăn thoát, nước cờ dứt khoát nhưng âm thanh quả là tinh xảo. Heo cũng biết là đánh với heo anh không phải nghĩ nhiều nên nước đi rất nhanh, dứt khoát. Điều đó làm heo dù căng thẳng nhưng lại dễ chịu. 




Bởi thế, được ngồi đánh cờ với anh là điều nhẹ nhàng dễ chịu nhất...

Thứ Năm, 22 tháng 8, 2013

My little girls



Xét về nội tâm thì Uyên vẫn hơn hẳn Trà My (À cái này thì tôi đảm bảo, nội tâm được hình thành từ rất sớm). Trà My là đứa ruột để ngoài da. Nhìn Trà My, tôi thấy lại tôi của ngày nhỏ. Còn Uyên, thế giới của Uyên-Phức Tạp lắm- ngay từ khi Uyên là cô bé Lớp 1 cơ.

Uyên vẫn hay khóc khi đọc một câu truyện nào đó về động vật hay một bộ phim hoạt hình có tình tiết hơi thương tâm. Trà My thì, ai cũng nói là tồ. Nhưng cách nhìn cuộc sống của Trà My lại giống tôi ngày nhỏ.

Trà My kể thế này:- Dì ơi, Con Leo của dì từ nay đã có người bảo vệ rồi!

Nếu ai cắn hay chọc nó thì con Ki luôn chạy lên chặn ở trước và còn sủa nữa. Chúng luôn đi với nhau, dì ạ.

Tôi cười ha hả, nghĩ có phải Trà My coi nhiều phim hoạt hình quá không, nhưng lạ thật, tôi lúc nào cũng tin Trà My.

Nhớ hồi Trà My học lớp 3, Trà My đố: Dì có biết tại sao bảng cửu chương người ta lại viết theo hàng ngang mà không phải là dọc không?
Tôi nghĩ hoài, và chịu!

Trà My làm tôi cười: "Cô Trà My hỏi, các bạn cũng không biết, tự nhiên Trà My giơ tay lên và nói: Thưa cô vì có dấu "=" ạ." Và cô Trà My nói: Đúng rồi!

Tôi hỏi sao Trà My nghĩ ra vậy? Trà My nói: TM cũng không biết nữa!

Trà My thật ra rất đơn giản. Mọi việc đều suy nghĩ theo hướng đơn giản nhất. Tôi cần điều đó!

À có lẽ vì thế mà Tôi thích ngủ ở nhà. Khi những đứa nhỏ thay nhau kể cho tôi đủ chuyện trong thế giới của tụi nó và tôi thiếp đi.

Trà My là người bạn đánh cờ mà tôi rất thích, vì TM chơi được cả cờ vua và cờ tướng, với lại TM luôn thua nên người thắng luôn có đủ thứ quyền hành:))) Từ việc yêu cầu rót nước, đấm lưng, bóp chân, và được gác nữa, há há:)))


"If there's so much I must be
Can I still just be me
The way I am?
Can I trust in my own heart
Or am I just one part
Of some big plan?"

Thứ Sáu, 17 tháng 5, 2013

Kat


1. Kin Kin và Heo

Có lần anh nằm bên em, đưa tay ra vuốt tóc em thì con Kin nó liền chồm tới cào tay anh, cắn mãi không thôi. Anh bật cười với kiểu gen tuông trẻ con của nó. Đã thế mỗi lần ngồi gần em anh cứ cố tình chọc nó bằng kiểu đưa tay chọc em, và lần nào cũng vậy, nó vẫn đưa tay ra cào, cắn không thôi :3. 
Kin Kin nó rất sợ cô đơn, em đã nhớ nó gào thét như nào khi em nhốt nó trong phòng một mình.







2. Al và Méo

Mỗi lần nói chuyện điện thoại với anh em đều cảnh cáo con Méo của anh rằng là đừng có kêu gào như thế chứ, ồn lắm đi. Anh bảo nó lúc nào cũng méo méo, rõ ràng anh thấy tròn mà nó cứ bảo méo.

Anh nói nó hư lắm, hồi xưa nó không biết cách chui vào chăn để ngủ với anh nhưng bây giờ nó biết rồi, hôm nào thức dậy cũng thấy nó nằm trong chăn rồi.
Em ghen tị với nó, hị hị



Định đan cho con Méo của anh một cái khăn sọc đen trắng, em đã bảo là anh đừng có tranh của nó đấy. Vài  ngày sau thì anh bảo nó bỏ đi mất rồi. Con Méo của anh hư thật, đi theo chai rồi đấy. Thế nên, khăn là của anh, nghiễm nhiên vậy:))






Em nghĩ là nó cô đơn quá, chắc nó đã tìm thấy bạn rồi.








3. (Bài thơ đầu tiên mèo Gấu làm tặng Áo Hoa )
Bé yêu yêu đã ngủ chưa
Anh yêu yêu cũng mới vừa ngủ xong
Nến yêu yêu cháy trong phòng
Tình yêu yêu chảy trong lòng yêu yêu...♥♥
---NNA---








4. Em chỉ là con mèo hoang đi lang thang, ...bỗng lạc vào thế giới nội tâm của kẻ lãng du...





5. RT: 
Anh đã từng bảo anh sẽ khoét một cái lỗ nhỏ để con mèo con đi lang thang có thể về bất cứ khi nào.
Em nghĩ, cái lỗ đó bây giờ anh đã lấp rồi. Em đã quên lối về!





6. Lời của Zorba

“Chúng ta đã bảo vệ con từ khoảnh khắc con mổ vỡ lớp vỏ trứng ra đời. Chúng ta đã dành cho con sự chăm sóc mà không hề nghĩ tới việc biến con thành một con mèo. Chúng ta yêu con như yêu một con hải âu. Thật dễ dàng để chấp nhận và yêu thương một kẻ nào đó giống mình, nhưng để yêu thương ai đó khác mình thực sự rất khó khăn, và con đã giúp chúng ta làm được điều đó. Con là chim hải âu, và con phải sống cuộc đời của một con hải âu. Con phải bay.”
[Luis Sepúlveda]




Thứ Sáu, 10 tháng 5, 2013

Cơn mưa của tuổi thanh xuân

Tôi đã mất không nhiều thời gian để làm cho lòng mình bình yên trở lại, nếu so với trước đây thời gian đó hẳn phải khá dài.

Gặp lại anh là điều dễ chịu nhất sau bao nhiêu quay cuồng mà tôi cố theo đuổi.


Tôi vẫn đánh cờ với anh ở quán cafe ghế ghỗ quen thuộc, trời mưa, những giọt nước li ti đọng trên ly trà nhạt...Đó là cảm giác ấm áp nhất mà tôi nghĩ dù bao nhiêu năm nữa tôi cũng không bao giờ quên được.

Thế nhưng tôi không biết trong lòng anh tình yêu dành cho tôi đã đủ nhạt để đón nhận điều đó chưa.

Người mà yêu thương tôi nhất - là người tôi làm cho đau nhất.


Biết vậy nên sau này, dù ai có làm tôi đau cả trăm lần hơn thế tôi vẫn nghĩ đó cũng chưa bằng những u buồn mà tôi gây ra cho anh, tôi mỉm cười đón nhận.



 tôi ước đến một ngày, khi tôi nhắn tin cho anh, là tôi cần anh, thì anh sẽ trả lời tôi là "Anh xin lỗi". Khi ấy tôi sẽ hoàn toàn nhẹ nhàng


Đã sang mùa mưa rồi, mưa đến rồi đi chẳng cần ai quan tâm hay trách móc,

có lẽ trong lòng tôi thì tình cảm lại đang chuyển sang mùa khô, chỉ còn vài giọt mưa cuối mùa, lay lắt và thê lương,...

Thứ Sáu, 3 tháng 5, 2013

Bậc thang đá

[Artist: Coi Xuong]

Nếu em được đứng ở nơi này, nhìn ánh nắng tắt dịu trên biển, những cánh anh đào bay bay



Anh sẽ...đi qua nơi này chứ?

Thứ Hai, 29 tháng 4, 2013

“Anh là gió, em là cỏ. Cỏ dù tán rộng đến đâu vẫn không đuổi kịp gió…” Phải thế không anh?




Thứ Bảy, 16 tháng 2, 2013

Thứ Ba, 29 tháng 1, 2013

Hãy đưa tay về phía biển

Đã rất nhiều lần đứng trước biển chiều mưa. Đa số đều thấy buồn, một chút bồn chồn.

Nhưng khi lòng mình tìm về với biển...thì cảm giác thật nhẹ nhàng. Có lẽ cần thêm một cái áo len nhẹ, một chiếc khăn mỏng.

Mùa này, biển nhiều nắng...nhiều mưa...
Mùa này....
Mùa này....


Nhận ra trước đây...mình chưa bao giờ yêu biển (đến thế?)







Tôi đã không biết mình đứng bao lâu trước biển, mưa và gió mạnh lắm, nhưng cơn bão lòng thì dường như tan biến.

Đầu tóc bê bết nước, vị mặn rít của biển, vị lạnh của gió hòa cùng sóng, một chút cô quạnh, chiếc áo len buồn rũ...

Bé hỏi tôi: Chị không sợ mưa à.
Tôi lắc đầu.
Nó cũng ướt sũng rồi.
Tôi thì không tắm...mà cũng ướt.

Tôi chạy xe ngược chiều gió.
Quay lưng về phía biển.

Chiếc xe nổ rền rỉ...

Chẳng nhớ nữa...biển có lạnh không...




15/9/2012 10:26 pm

Thứ Bảy, 26 tháng 1, 2013

Thứ Ba, 11 tháng 12, 2012

Sài Gòn cho tôi nhớ!

Kết nối yêu thương ngày 14-04-2012 Mùi của thành phố — TYC.VN

Sài Gòn có góc phố

Hàng me đứng nghiêng đầu



Sài Gòn có góc phố

Chiều mưa chờ bên nhau



Sài Gòn có nỗi nhớ

Buồn như một câu thơ